Sever 1 Sever 2
346

Lão cha dượng dê già cưỡng hiếp hai đứa con nuôi

Nhưng mà, anh Trình, anh chừng nào quay lại quân ngũQuý Trình không nghĩ Từ Nhuyễn nguyện ý cùng anh tùy quân làm anh rất đỗi kinh hỉ, nghe được lời này mặt có chút không vui đen xuống, mang theo vài phần khó chịu nói: Ngày mai, bởi vì trong quân đội thời gian nghỉ phép ít, anh làm báo cáo với đội chỉ có 3 ngày, trở về kết hôn 3 ngày sau đó phải đi ngay, vậy nên ngày mai anh phải quay về quân đội.Cái này cũng thật xui xẻo cho anh, làm báo cáo ba ngày, trở về kết hôn động phòng gì đó, đều cho rằng có thể làm xong, kết quả không nghĩ đến nàng dâu của anh đến kì kinh nguyệt.Từ Nhuyễn nghe ngày mai muốn đi, có chút không vui, vừa mới tân hôn yến nhĩ đó [1], còn chưa làm đủ đâu, giờ đã phải đi, hơn nữa đến giờ còn chưa động phòng thì kinh nguyệt đến.Nhưng không còn cách nào khác, việc này không hề có cách giải quyết.[1] Tân hôn yến nhĩ (新婚燕尔): Vốn để chỉ người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ, oán trách chồng lấy vợ mới cùng nhau vui vẻ. Anh Đông cứ bận việc đi, chúng tôi lặng lẽ đưa người đi ngay, sẽ không phát ra tiếng động nào đâu.Khi Lạc Hàn Đông còn ở trong tù đã quen biết với Tần Chung Hải.Tuổi của anh còn trẻ, lại am hiểu về những thứ công nghệ cao như máy tính. Cũng lâu rồi không đi chơi, chúng ta cùng đi đi.Ánh mắt Lạc Hàn Đông hướng ra ngoài cửa sổ, giọng nói hờ hững, không hề hứng thú nói: Không đi, các cậu đi đi.Tứ Nhãn phấn khích nói: Anh Đông, em có thứ thuốc đó ở đây, anh có muốn thử không, Rất kích thích nha.Lạc Hàn Đông vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh tâm quả dục* như cũ, cảm thấy vô vị, đáp: Không cần.(*Thanh tâm quả dục: Trái tim thuần khiết, thanh lọc tâm hồn không ham muốn dục vọng)Khi Oai Chuỷ Lục dừng xe để đi vệ sinh, anh ta tiến về phía Tứ Nhãn hỏi: Thứ thuốc đó Bây giờ trên người mày có không,Tứ Nhãn liếc nhìn hắn, nghi hoặc hỏi: Làm gì, Mày muốn ngủ với cô ta à,Oai Chuỷ Lục đánh anh ta một cái: Mày nghĩ tao điên rồi hả, Một người mắc bệnh sạch sẽ như anh Đông, ngay cả khi anh ấy ngủ qua rồi chúng ta cũng không thể đụng vào.Vậy mày hỏi tao làm gì,Đồ ngu, tao muốn mày lấy một ít cho anh Đông. Đời trước Từ Nhuyễn nghĩ rằng chỉ là hiểu lầm, tưởng rằng cô gái kia không có gì, chỉ là một người bình thường, kết quả bây giờ nhìn thấy cô ấy ngược lại cảm thấy tự ti, đây có phải hiểu lầm hay không đến cuối còn chưa biết rõ đâuNgộ nhỡ hai người bọn họ ở trong quân ngũ lâu ngày nảy sinh tình cảm thì làm sao bây giờ Hơn nữa cô gái này còn xinh đẹp như vậy, đừng nói là đàn ông, cô là phụ nữ còn thấy rằng ở cô ấy có khí chất thật tốt, lớn lên xinh đẹp còn là con gái của thủ trưởng, nếu ở bên nhau Tương lai sự nghiệp cũng có thể trợ giúp nhaCô nghĩ đến trong lòng không tự giác mà chua lên, nhìn thoáng qua hai người bọn họ, cô xác định Lục Hoài Ân thích Quý Trình, phụ nữ hiểu rõ phụ nữ, thấy rõ ràng, người phụ nữ này trong mắt chứa đựng địch ý rất sâu với cô.Cơm nước xong xuôi Từ Nhuyễn và Quý Trình trở về tắm rửa, bên ngoài là đại viện, một đám phụ nữ ở bên kia giặt quần áo, cho nên Từ Nhuyễn mang quần áo vị kia nhà cô đi giặt, hiển nhiên đi đến một bên đại viện giặt quần áo.Bên ngoài sân có một vài nhóm tẩu tử vừa giặt quần áo vừa nói chuyện.Cô đi đến chào hỏi các cô ấy: Chào các vị tẩu tử.Nói như thế nào thì đây cũng là đại viện, cho nên cũng không nói gì, cứ tự nhiên mà đi đến ngồi cùng các cô ấy giặt giũ, cô múc nước ở giếng, lúc này Lục Hoài Ân đi đến, đặc biệt nhìn Từ Nhuyễn nói: Cô ở đây giặt quần áo àTừ Nhuyễn ngẩng đầu nhìn cô ta, cùng cô ta chào hỏi: Lục tiểu thư, chào cô.Lục Hoài Ân nhìn thấy cô tự động lùi ra sau một bước kháng cự nhìn cô, ngữ khí sắc bén: Cách xa tôi một chút, cô cả người bẩn thỉu đừng chạm vào tôi, nhưng mà trên người cô, không mặc áo lót àTừ Nhuyễn nghe được lời này cúi đầu nhìn thân thể mình, cô đỏ mặt.Lúc này Lục Hoài Ân mới nói: Tôi hiểu, cô vẫn mặc áo lót cổ hủ cũ kỹ đúng không Từ Nhuyễn, mẹ cô trước kia, mặc cái này tôi không nói, nhưng nói như thế nào thì chúng ta cũng là người trẻ tuổi, bây giờ cô còn mặc áo lót cổ hủ cũ kỹ này đối với thân thể không tốt, bị đàn ông nhìn thấy sẽ chê cười, cái dạng này của cô xem như là Cũng không có gì cả, cô nhìn người cô mặc quần áo như này, quần áo rộng thùng thình, nhìn không ra cái gì, cô không thấy mặc quần áo như này rất già sao Cô với Quý Trình ở bên nhau nếu tôi không biết, còn tưởng cô là mẹ anh ấy đấy, hôm nay thiếu chút nữa tôi gọi cô là bá mẫu.Từ Nhuyễn nghe giọng điệu kỳ lạ này cũng đã hiểu ra, cái này rõ ràng chính là đả kích cô, cô cúi đầu xuống nhìn quần áo trên người, thật ra quần áo này là đồ nhiều năm trước của cô, dù sao là dân quê nơi nào chú ý nhiều như vậy nếu không rách thì vẫn tiếp tục mặc được, mà dù có rách thì cũng có thể vá lại mặc tiếp.Vẫn là một kiểu dáng thật thà trung thực, nhưng đi vào trong thành lại không như thế, trong thành rất nhiều các cô nương mặc váy eo cao, thời đại này đã có áo ngực, chẳng qua chỉ bán ở cửa hàng bách hoá, rất đắt, hai đứa con nuôi ngoại trừ thiên kim nhà giàu, người bình thường ai mở bán chứ.Trong nhà Từ Nhuyễn có em trai, kết hôn lễ hỏi xây nhà, cho nên tiền lương mỗi tháng đều đưa cho gia đình, bản thân không giữ lại nhiều tiền lắm, chút tiền ấy để quản vấn đề lấp đầy cái bụng, chỗ nào còn thừa để quản việc nàyHơn nữa cô bây giờ còn bị đuổi việc, sau này không có tiền đưa về nhà, chỉ sợ bị mẹ cô biết sẽ mắng.Từ Nhuyễn cũng chỉ có thể rộng lòng, biết cô gái này cố ý châm chọc, cho nên không coi trọng lời nói cô ta nói.Buổi chiều hôm sau Quý Trình quay về, sau khi anh về nói muốn đưa Từ Nhuyễn đến cửa hàng bách hoá một chuyến.Từ Nhuyễn cho rằng chẳng qua anh muốn đồ dùng trong nhà, thế nên đi theo anh, kết quả đưa cô đến cửa hàng bán trang phục nữ giới, hơn nữa còn mở miệng nói muốn mua áo lót.Quý Trình nói làm Từ Nhuyễn hoảng sợ.Lời nói này quá mức doạ người, câu nói trong miệng người đàn ông này phát ra không ai có thể tưởng tượng được, ánh mắt kỳ quái nhìn qua đây, Từ Nhuyễn chạy nhanh bịt kín miệng Quý Trình: Anh Trình, anh điên rồi sao Anh nói với mọi người cái này, anh biết áo lót là cái gì khôngQuý Trình không biết, chẳng qua bởi vì hôm qua lúc trở về nghe được những lời nói đó, anh thấy uất ức cho nàng dâu nhỏ của anh, mấy thứ này cũng không mua nổi, cho nên lập tức đưa cô đến đây mua.Nhân viên cửa hàng cầm nội y lại đây, đưa đến trước mặt hai người bọn họ.Quý Trình chưa bao giờ thấy quá thứ đồ này của phụ nữ, dù sao loại đồ riêng tư như này cũng không thể phơi ở bên ngoài, anh không biết thứ này lại có hình dạng này, cái này thật to, áo ngực còn có cúp ngực để nâng đỡ che đậy.Lỗ tai anh đỏ lên, Từ Nhuyễn cũng xấu hổ cực kỳ, rốt cuộc vừa rồi anh nói với mọi người muốn cái này, khả năng đến chính anh cũng không biết cái đó là thứ gì.Sau đó Từ Nhuyễn không còn cách nào khác, chỉ có thể mua hai cái rồi đi về.Cái này rất đắt, một đồng một cái, Quý Trình trả tiền cho cô, mặc dù vậy cũng có chút đau lòng.Nhưng dù Quý Trình mua quần áo cho cô, cô cũng không muốn, quần áo trong cửa hàng bách hóa tổng hợp đều là kiểu này, không được đẹp mắt, cô làm trong xưởng dệt, còn không bằng tự cô làm quần áo đâu.Cô không biết trào lưu hiện tại là gì, nhưng cô là người từng trải qua tương lai, tương lai trào lưu mặc quần áo đẹp như nào, cô tự mình biết.Khi trở về, Quý Trình tâm tâm niệm niệm vừa rồi ở cửa hàng bách hoá nhìn thấy áo lót, lúc trở về đóng cửa lại, gấp không đợi nổi lấy áo lót ra nói với Từ Nhuyễn: Từ Nhuyễn, em mặc vào cho anh nhìn một chút thôi.

View more